Miền không tên


Có một miền không tên
Tôi gọi là miền nhớ
Những buổi chiều lá đổ
Lên đồi ngắm hoàng hôn

Có một miền không tên
Tôi gọi là miền lặng
Trong con tim sâu thẳm
Lưu giữ bóng hình ai

Có những ngày thật dài
Tự hỏi lòng xao xuyến
Nhìn lên bầu trời đêm
Rực sáng một vì sao

Miền không tên vắng ai
Miền nhớ bao kí ức
Miền lặng bao hoài niệm
Miền của những ước mơ

Mà sao mãi mong chờ
Mãi nhớ về nơi ấy
Để con tim khắc khoải
Hướng về chỉ một nơi…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s